Ván cờ thường kết thúc bằng một chuỗi cưỡng bức ngắn, nên tính sâu không có giá trị bằng nhận ra đúng mẫu hình.
Thế này khó hơn hẳn hậu hay xe, và nhiều ván hòa vì bên mạnh không kịp hoàn thành trong giới hạn số nước.
Một xe thường đổi ngang được cả pháo lẫn mã, nên mất xe không có đền bù gần như luôn dẫn tới thua. Pháo đối pháo cần tính trước quân ngòi sẽ dùng để ăn quân địch.
Vây kín một quân đối phương chưa phải là thắng nếu bàn cờ vẫn còn nước đi khác. Hậu đi được mọi hướng với số ô tùy ý, mạnh nhất bàn cờ. Người chơi lâu năm thấy ngay cấu trúc quen thuộc mà không cần tính, đây là khác biệt lớn nhất so với người mới.
Hai mã không thể ép chiếu bí vua trơ trọi. Bàn cờ vua sáu mươi tư ô chia đều hai màu, và mỗi tượng chỉ đi trên một màu suốt cả ván nên hai tượng bổ sung cho nhau chứ không thay thế được nhau.
Thói quen quét qua các nước cưỡng bức của cả hai bên loại bỏ phần lớn sai lầm ở mức người chơi nghiệp dư. Hậu một mình không chiếu bí được vua trơ trọi. Người mạnh ở thể thức này chưa chắc mạnh ở thể thức kia, nên luyện tập cũng phải phân biệt theo mục tiêu.
Mã đi theo hình chữ L, hai ô một hướng rồi rẽ vuông góc sang một ô. Nước đi yếu ở khai cuộc có thể bị khai thác ngay bởi đối thủ có kinh nghiệm, dẫn đến mất quân sớm. Ba quân còn mở cả hai phía tạo ra hai điểm thắng, trong khi bốn quân bị chặn thì chỉ còn đúng một điểm để chặn.
Lợi thế không gian đến từ việc tốt của mình đứng xa hơn tốt đối phương, cho quân phía sau nhiều ô để điều chuyển trong khi đối thủ bị bó hẹp. Pháo và mã phối hợp khắc nhau về đặc tính.